Bài văn Phân tích hình ảnh Người đi đường trong bài thơ Đi đường

Đi Đường là một bài thơ tiêu biểu trong tập “Nhật ký trong tù” của Hồ Chí Minh. Hình ảnh người đi đường trong bài thơ là hình ảnh được rút ra sau những cuộc chuyển mình của Bác. Hãy cùng xem hình ảnh Người Đi Bộ Lên đường để thấy được những gian khổ trên con đường công tác và tinh thần lạc quan của người chiến sĩ cách mạng Hồ Chí Minh.

Môn học: Nghiên cứu hình tượng người đi bộ trong bài thơ Đi đường

Tả hình ảnh người chuyển động có hướng

Nghiên cứu hình tượng người đi bộ trong bài thơ Đi đường

I. Dàn ý Phân tích hình ảnh người đi bộ trong bài thơ Đi đường (Chuẩn)

1. Bài học ban đầu:

– Trình bày về Hồ Chí Minh và bài thơ Đi đường.

2. Nội dung:

một. Nội dung:
– Đi bộ ngao du gợi ra chân lý: vượt qua khó khăn sẽ dẫn đến chiến thắng.

b. Phân tích hình ảnh người đi bộ:

– Đoạn thơ đầu: lời tự sự của một người đi đường:
+ “Hướng về con đường: 2 từ nhẹ nhàng nhưng con đường mà thực chất là dẫn giải người tù.
+ “Just find out”: thấu hiểu những mệt nhọc, khó khăn trên con đường làm việc.
+ Câu thơ là hình ảnh người đi bộ bị xiềng xích trên đường, mệt mỏi nhưng không thể dừng lại.

– Câu thơ thứ hai:
+ Người tù phải liên tục vượt núi cao
+ Điệp ngữ “Chông San” và điệp từ “Tố Hữu”: nói lên những khó khăn, vất vả của người đi đường, băng qua ngọn núi cao này đến ngọn núi cao khác, không ngừng nghỉ.

Câu thứ ba:
+ Là một câu thơ trong đó ý tưởng thay đổi và phát triển thêm

Câu thứ tư:
+ Kết quả của một chuyến đi dài là dừng chân trên đỉnh núi cao để ngắm nhìn thiên nhiên.
+ Sảng khoái, tự do
+ Hình ảnh những người bộ hành không còn nhỏ bé mà kiêu hãnh, hiên ngang giữa đất trời.

– Tóm lại: hình ảnh người đi đường trong bài thơ mang hình ảnh của những con người trong cuộc sống.
+ Cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng chỉ cần bạn lạc quan, tin tưởng thì sẽ chiến thắng.
+ Đối với người chiến sĩ cách mạng: vượt qua khó khăn tích lũy, nhất định sẽ đi đến vinh quang.

3. Kết luận

– Khẳng định ý nghĩa của bài thơ.

II. Bài văn mẫu Phân tích hình ảnh người đi bộ trong bài thơ Đi bộ ngao du (Chuẩn)

Hồ Chí Minh – Người không chỉ là một nhà cách mạng với những tư tưởng lớn, mà còn là một nhà thơ của nhiều cảm hứng. Vào những năm 1940, khi bị nhốt trong nhà tù của Tưởng Giới Thạch, ông đã viết Nhật ký trong tù gồm 133 bài thơ. Trong số đó có bài thơ Đi đường, một bài thơ lấy cảm hứng từ một ngã rẽ của ông. Bài thơ đã xây dựng hình tượng người bộ hành – người tù cách mạng vượt qua mọi gian khổ bằng ý chí sắt đá và tinh thần lạc quan không gì lay chuyển nổi.

Đi đường là một bài thơ ngắn gọn, giản dị mà ngắn gọn, từ đi trên đường núi đã gợi ra chân lý cuộc sống: nếu vượt qua khó khăn tích lũy, nhất định sẽ đến thắng lợi vẻ vang:

“Đi đường sẽ gặp gian nan,
Núi cao lại núi cao;
Núi cao tận cùng,
Trước mắt cả nước non “

Bài thơ mở đầu bằng lời tự sự của một người tù cách mạng:

“Có đi cùng thì mới biết khó khăn”.

Hai từ nghe như một lời tự sự nhẹ nhàng “lên đường”, như thể đó là câu chuyện của một du khách, nhưng thực ra ở đây là hình ảnh một người tù bị dẫn giải trên đường. Chỉ hai từ thôi, nhưng người ta có thể hình dung ra hình ảnh một người đi bộ bị trói, chân bị xiềng xích, không ngừng bước đi trong đói rét, mưa nắng trên đầu. Nếu bạn đi một mình, bạn “bí” để hiểu những khó khăn trên đường đi hộ tống. Câu thơ có vẻ êm đềm và dễ dàng nhưng bức tranh lại có quá nhiều khó khăn, xót xa. Chỉ một dòng thơ ngắn ngủi nhưng thái độ đánh giá của Hồ Chí Minh và kết luận rút ra từ một chặng đường dài. Và hình ảnh người đi đường hiện lên trong ta là hình ảnh người tù trong cuộc vượt khó. Tuy nhiên, trong người viên quản ngục vẫn có sức cảm hóa của một vị quan tòa án, vượt qua mọi khó khăn bằng một tư cách hào hiệp, bậc thầy.

Đến câu thơ thứ hai mới thấy hết được sự mệt mỏi, xót xa mà người tù phải trải qua:

“Worm trang sức

Dịch thơ: Núi cao rồi núi lại cao ”

Trong con đường của người chiến sĩ cách mạng chỉ có núi non trùng điệp. Câu thơ thứ hai cụ thể hóa những khó khăn mà câu thơ thứ nhất mang lại. Nó không chỉ gợi cho người đọc không gian rộng lớn, bao la, trùng điệp của thiên nhiên mà còn gợi ra những vất vả, khó khăn của người đi đường. Bác Hồ đã dùng hai từ “núi non trùng điệp” trong một câu thơ để nhấn mạnh sự hiểm trở, đồi núi có thể hộ tống. Cũng vậy, hai chữ “Sùng San” được đặt ở đầu và cuối câu, cùng với chữ “tái” ở giữa, như thể hiện sự vất vả, mới vượt qua được dãy núi này, chưa kịp nghỉ ngơi để. dãy núi khác. “Lại nữa” là một từ nhưng lại mang sức nặng to lớn, đè nặng lên tâm trí của những người tập đi. “Chông San” ở đây là một cảnh đẹp, tao nhã nhưng cũng chính là khó khăn mà người tù cách mạng “vượt qua”.

Người tù cứ đi như vậy, từ “núi cao” này đến “núi cao” khác, rồi cuối cùng:

“Những ngọn núi sắp kết thúc
Trước con mắt của tất cả các loài côn trùng nước non “

Câu thơ thứ ba là câu thơ làm thay đổi tâm trạng của cả bài thơ, một mặt thể hiện sự tiếp nối của cuộc hành trình, mặt khác nó phát triển theo chiều hướng cao hơn. Từ “trùng hợp” ở đầu câu thứ ba và hai từ ở câu trước tạo thành một phép lặp. Nếu hai câu thơ đầu thể hiện sự chậm rãi, đều đặn như thể hiện sự mệt mỏi của người đi thì câu thơ thứ ba có sự gấp gáp, náo nhiệt hơn. Nó giống như một sự chuẩn bị cho một điều gì đó lớn lao.

Con đường băng qua nhiều ngọn núi hùng vĩ, trùng trùng điệp điệp từ dãy núi này sang dãy núi khác như một chuỗi dài vô tận khiến chúng tôi nản lòng. Tuy nhiên, ở câu thơ cuối, người lữ khách xuất hiện, không phải trong mệt mỏi, mà sảng khoái, tự hào, vinh quang:

“Những kho báu tuyệt vời cố gắng đánh lừa thế giới

(Vào mắt của tất cả các loài côn trùng nước non) “

Người tù không còn tư cách làm người dẫn giải mà dường như đã trở thành một du khách đứng giữa thiên nhiên, trên đỉnh núi cao và say mê thưởng ngoạn thiên nhiên tươi đẹp. Trải qua bao gian nan, vượt qua bao nhiêu núi non hiểm trở, giờ đây anh đã ở trên đỉnh cao để bao quát mọi thứ trong tầm mắt. Ở những câu thơ trước, người đi bộ tràn ra, được thiên nhiên bao phủ thì ở câu thơ cuối này, hình ảnh người đi bộ trở nên kiêu hãnh, thanh cao giữa thiên nhiên, đất trời.

Những hình ảnh người đi đường trong bài thơ Đi đường gợi cho ta liên tưởng đến những con người giữa cuộc đời. Họ phải trải qua bao khó khăn, vượt qua bao “núi non”, nhưng chỉ cần họ có tinh thần lạc quan và niềm tin yêu vào cuộc sống thì sẽ có cả một khoảng trời rộng mở đang chờ đợi chúng ta, thành quả, một vinh quang làm nên chúng ta. hãnh diện. Điều này cũng đúng đối với những người làm cách mạng, vượt qua khó khăn và tin tưởng chắc chắn rằng cách mạng sẽ đem lại thắng lợi nào đó cho nhân dân.

Qua hình tượng người đi đường trong bài thơ, Hồ Chí Minh muốn khẳng định với chúng ta một chân lý trong cuộc sống: con người trong cuộc sống sẽ gặp muôn vàn khó khăn, nhưng vượt qua mọi khó khăn gian khổ thì cũng gặp muôn vàn khó khăn. chúng ta sẽ đi đến thành công. , chiến thắng. Đó là về thế hệ chúng tôi, và tất cả các thế hệ mai sau, về một tinh thần mạnh mẽ, về ý chí bền bỉ vượt qua mọi trở ngại để chiến thắng.

——————KẾT THÚC——————-

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-hinh-anh-nguoi-di-duong-trong-bai-tho-di-duong-68489n.aspx
Hồ Chí Minh đã để lại cho đời nhiều tác phẩm thơ văn xuất sắc, trong số đó có Đi đường. Vui lòng xem: Đi đến con đường cảm nhận về bài thơ Tác giả: Hồ Chí Minh, Bản đồ tư duy Tàu Lộ (Đi Đường), Phân tích bài thơ lên ​​đường Để hiểu rõ hơn về bài thơ đặc biệt này của Hồ Chí Minh!

Các từ khóa liên quan:

Tả hình ảnh người chuyển động có hướng

giải thích về cuộc hành trình, nếu bạn tự hào về hình ảnh của người đi trong buổi đào tạo,


Bạn đang xem bài viết tại: https://holidayinvietnam.net/
#Bài #văn #Phân #tích #hình #ảnh #Người #đi #đường #trong #bài #thơ #Đi #đường

Similar Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.